Nguồn GốcSáng Lập | Chương Tŕnh HL | HLV |  Sinh Hoạt    
                                                      
     Liên Lạc | Bài ViếtNơi Khác | Trang Chính                  
     
 
 

                                        Đệ nhất TỔ SƯ :  Thiền Sư  BỒ ĐỀ ĐẠT MA
                            

                                                                                        dịch thuật bởi  Nguyễn HIền


        Có một vài sự kiện lịch sử gây nên nhiều bàn cải sôi nổi, gay gắt về bản chất và thực thể  của Thiếu Lâm Tự.

        Chúng ta đă biết, có một số giáo sư của một vài trường đại học đă bác bỏ 
sự hiện hữu của Thiếu Lâm Tự hoặc những tông phái của Thiếu Lâm, chỉ có sự
chứng thực của  chính quyền Cộng Sản Trung Quốc được cho là đúng thôi : hoặc là những ngôi chùa trên chỉ là giả tưởng, dựa trên những câu chuyện trong tiểu thuyết thời xa xưa .

       Theo sự quan sát mới đây, chính người Mỹ cũng bị lừa dối về sự thật của
những sự kiện lịch sử trong cuộc nội chiến  Nam Bắc, mà thực ra đó chỉ là những
sự kiện tưởng tượng được trích ra từ một quyển tiểu thuyết có tựa đề là " Cuốn theo chiều gió "

       Những xác nhận sau đây được thu thập từ :

            1. Những người đă tập luyện công phu đến bậc Vơ Sư tại những ngôi chùa
                có tên trong truyền thuyết.

            2. Những người đă theo học vơ thuật tại những ngôi chùa ấy, trước khi
                những công tŕnh nói trên bị hủy diệt.

           3. Những ngườiđă được truyền dạy bởi những sư phụ từ những ngôi chùa kia.

       Cũng thế, những tài liệu xuất xứ được công nhận xác thực bởi ít nhất ba nhân vật
( bằng chứng được hầu hết các kư giả chuyên nghiệp chấp nhận). Tuy nhiên, những vị vơ sư nầy xin từ chối nêu lên danh tánh v́ những lư do sau :

        1. Họ không muốn tham gia vào sự tranh luận - những tin tức này tùy độc giả 
              công nhận hay chối bỏ. ( cũng giống như lời khai thị của Đức Phật trong
              bài giảng cuối cùng )
       2. Họ đă thay đổi tên họ khác đi , v́ khi tị nạn họ không muốn những thân nhân
          c̣n lại của họ bị quấy rầy bởi nhà cầm quyền.

         Chúng tôi đă đồng ư giử kín xuất xứ và danh tánh của những nhân vật đó.
 
         Câu chuyện được kể lại như sau :

            Môn phái Thiếu Lâm Tự xuất hiện vào khoảng 540 sau Tây Lịch, vào lúc một tăng sĩ người Ấn có tên là Bồ Đề Đạt Ma du hành đến  nước Trung Quốc và được mời vào gặp nhà vua. Vào thời ấy, Hoàng Đế đă ra lệnh các tăng sĩ Trung Quốc dịch những bộ kinh Phật từ chử  Phạn sang chữ Hán, mục đích là muốn phổ biến rộng răi tôn giáo này trong dân gian hơn.

        Đó là một đề án cao cả và nhà vua tin rằng đó là công đức giúp ông ta đạt đến Niết bàn, Bồ Đề Đạt Ma không đồng ư v́ Ngài cho rằng :

   " Theo giáo lư nhà Phật, người ta không thể nào đạt được Niết bàn bằng cách bảo người khác làm điều thiện dưới  danh nghĩa của ḿnh."
 
   Từ đó, Bồ Đề Đạt Ma cáo biệt đức vua và đến một ngôi chùa, nơi mà các tăng sĩ Phật giáo đang dịch kinh Phật.

          Ngôi chùa này đă được kiến tạo nhiều năm trước trên một khoảng đất đă đưọc khai hoang. Trong thời gian xây dựng ngôi chùa, những người phụ trách trồng cây đă trồng tại đây những cây mới, v́ vậy ngôi chùa có tên là " Rừng cây non " ( Chữ Hán gọi là Thiếu Lâm ).

   Khi Ngài Bồ Đề Đạt Ma đến ngôi chùa này, Ngài không được ai ra tiếp đón, có lẽ vị sư trụ tŕ cho Ngài là một người mới nổi tiếng hoặc chỉ là  một ngoại nhân thích can thiệp vào chuyện người khác. V́ không một ai để ư đến nên Ngài bèn đến một hang động kế bên và tọa thiền. 

           Cho đến một lúc các tăng sĩ trong chùa tự nhiên cảm nhận được sự hiện diện của Ngài và t́m đến tiếp nhận Ngài. Truyền thuyết kể rằng Ngài đă dùng ánh mắt ḿnh soi thủng một lỗ sâu trên vách hang động; thực ra sự chứng nghiệm này đă không c̣n dấu vết trong lịch sử.

             Khi Ngài đến sinh hoạt với các tăng sĩ, Ngài nhận thấy họ không có sức khỏe tốt. Hầu hết công việc của họ giống như những tu sĩ  Ái Nhĩ Lan thời Trung Cổ, những tăng sĩ này ngày ngày chỉ biết khom ḿnh trên bàn để chép lại kinh điển.
Kết quả là các tăng sĩ Thiếu Lâm Tự  nầy đă thiếu sót rất nhiều về thể lực và tinh thần để làm việc, ngay cả việc Thiền định là công việc chính yếu của người tăng sĩ Phật Giáo. 

      Bồ Đề Đạt Ma bổ sung khuyết điễm đó bằng cách dạy họ những động tác thể dục hầu trau giồi sức khỏe và tăng trưởng khí lực. Những thế vơ  đầu tiên của Thiếu Lâm Tự này đă được biến cải từ phương pháp tập Yoga Ấn Độ ( Hatha yoga, Raja yoga ), dựa trên những động tác của 18 con thú ( cọp, nai, beo, ḅ cạp, rắn, rồng v.v...).

          Thực khó mà nói những động tác thể dục này biến thành vơ thuật từ hồi nào . Chùa Thiếu Lâm tọa lạc trong một vùng hẻo lánh, nơi  thường có bọn thổ phỉ và thú dữ vảng lai, do đó những thế vơ ban đầu nầy được dùng để tự vệ.

Sau đó, những độỉng tác này được  hệ thống hóa lại, theo thời gian chi phái Phật giáo này đă dần trở nên khác biệt v́ ngoài công phu kinh kệ hằng ngày, họ c̣n tập luyện  thêm vơ thuật .

          Không thể kết luận là Ngài Bồ Đề Đạt Ma đă phát minh ra vơ thuật !
 
         Vơ thuật đă có mặt tại Trung Quốc trước đó hàng bao thế kỷ. Nhưng trong phạm vi của ngôi chùa nầy, có thể  vơ thuật đă được phát triển và hệ thống hóa bằng một cách thức khác biệt, mới mẻ, độc đáo hơn : môn phái  " Thiếu Lâm Tự " .

        Một trong những vấn đề mà những nhà sử học phương Tây phải đương đầu là sự mâu thuẩn giữa giáo lư bất bạo động của nhà Phật và tŕnh độ vơ thuật thượng thừa trong truyền thuyết Thiếu Lâm Tự .
 
   Thực ra , người luyện công phu Thiếu Lâm Tự không bao giờ tấn công, cũng không phung phí sức lực để pḥng thủ . Trái lại, nhờ luyện tập  công phu mà họ thấu hiểu được lực bạo động và kết quả là tránh phải đương đầu hay va chạm với người khác . 

           Do đó, một nhà tu từ chối không nhận những lời nói hay hành vi bạo động là để hoàn lại những việc này cho chủ nó. Ban đầu người  luyện vơ có thể chọn sẽ né tránh thế tấn công, nhưng nếu đối thủ giỏi vơ lại muốn gây thương tổn th́ Thiếu Lâm tăng sĩ sẽ dùng những thế  đối kháng để địch lại, từ những thế khóa tay chân đến đánh cho bất tỉnh hoặc thiệt mạng. Nếu đối phương dùng những đ̣n hiểm hóc và  mạnh bạo, th́ chính những đ̣n thế hiểm độc này sẽ được trả về cho chính họ. Do đó, tăng sĩ Thiếu Lâm Tự không bao giờ cố ư gây thương tổn hoặc hăm hại một ai. 

          Triết lư Thiếu Lâm Tự bắt đầu từ Phật giáo, sau đó gia nhập thêm những nguyên lư của Đạo giáo để trở thành một chi phái mới,  một sự phối hợp các triết lư thường thấy tại Trung Hoa lúc bấy giờ.

        Những ngôi chùa khác khởi nguồn từ Hồ Nam. Việc này xảy ra v́ ngôi chùa nguyên thủy chịu nhiều sự tấn công liên tục và phải ngưng hoạt động dưới những triều đại vua chúa và những quan lại địa phương nghi kỵ lực lượng vơ thuật của những tăng sĩ bất phục tùng.

       Những tăng sĩ Thiếu Lâm Tự phải bỏ chùa để tị nạn tại những ngôi chùa Phật Giáo hoặc Đạo giáo khác hoặc tiếp tục dạy vơ trong dân gian.

       Có một vài trường hợp hiếm thấy, một ngôi chùa Thiếu Lâm mới được dựng lên 
( Phúc Kiến, Quảng Đông ) hay sửa sang lại từ những ngôi chùa cũ ( Vô Trần, Ô Mỹ San ). Những tăng sĩ tham gia vào chính trị và quân đội ( như truyền thuyết phái Bạch Mi và Hồng hy Quan ) là những người gây rắc rối liên tục cho những tăng sĩ Thiếu Lâm Tự.

       Cuộc cách mạng " Ư Hở Thuận " ( Boxer ) năm 1901 khởi điểm cho thời đại suy tàn của những ngôi chùa Thiếu Lâm.

         Trước đó nước Trung Hoa bị người Nhật và Tây Phương chiếm cứ do nguồn lợi ích thương măi. Người Anh đă biến hoàng triều thành  một chế độ bù nh́n, họ đưa vào Trung Quốc á phiện và những loại thuốc đầu độc khác làm cho dân nghèo ảnh hưởng nặng. Sự kiện này dẫn  đến sự xăm lăng của các nước khác như Nga, Pháp, Ḥa Lan và sau đó là Nhật và Hoa Kỳ. Vào cuối thập niên 1800, lănh thổ Trung Quốc bị  chia ra nhiều vùng ảnh hưởng, mỗi vùng được kiểm soát bởi một lực lượng ngoại quốc ( giống như Bá Linh sau thế chiến thứ hai ).

       Sự thù nghịch giửa Trung Hoa và Nhật Bản ngày càng trầm trọng và lan ra cả đối với những lực lượng ngoại quốc khác. Cộng thêm sự  bất măn với triều đ́nh đương thời một cuộc cách mạng toàn quốc đă được khởi xướng, những tăng sĩ Thiếu Lâm Tự cũng có mặt trong  đoàn chiến sĩ tiền phong. Tuy rằng những cuộc tấn công nổi dậy lật đổ chính quyền của họ không hoàn toàn thành công ( nhiều nhân vật  trong nhóm này tin theo phù phép Đạo giáo, tưởng họ có thần công hộ thể, đao thương bất nhập ). Sự thất bại tạm thời này giúp họ chỉnh đốn lại hàng ngủ theo các phương cách hiện đại hóa với súng ống tối tân và chiến thuật mới mẻ hơn.

      Sự rút lui của các lực lượng Tây phương kéo dài trong nhiều năm, và khi Đệ Nhất thế chiến chấm dứt, Trung Quốc hầu như lâm vào cuộc nội chiến sứ quân. Không những chỉ có quân đội quốc gia chiến đấu cho triều đ́nh mà cả hai bên cùng hiệp sức đánh Nhật và các  lănh sứ quân ( Nhật lúc ấy c̣n chiếm giữ nhiều phần đất phía Bắc Trung Quốc).

      Nhiều cương thổ Trung Hoa hầu như vô chánh phủ, nhưng năm 1931, hầu hết những đế quốc Âu Châu bị đẩy lui, và hai lực lượng chánh lúc bấy giờ là Quốc gia và Cộng Sản. Cả hai phe đều đưa  ra chiêu bài yêu nước nhưng lại chống đối nhau. Nếu phe này không theo phe kia th́ bị kêu là phản loạn.

      Kết quả là vơ sĩ Thiếu Lâm và những  tăng sĩ khác lần lần bị sát hại bởi cả hai phe. Sự việc này khiến cho những tăng sĩ phải bỏ trốn lên núi, hoặc ra nước ngoài với hy vọng sẽ  lưu truyền đời sau kiến thức vơ thuật nếu một mai chùa Thiếu Lâm bị hủy diệt.

        Những ngôi chùa Thiếu Lâm kém may mắn đă là nạn nhân của chiến tranh trên một đất nước mà lịch sữ truyền thống thờ cúng tổ tiên  đă bị lảng quên. Tất cả đều bị lục tung và tàn phá bởi những lực lượng vơ trang khác nhau. Chùa Ô Mỹ Sơn trên ngọn Trường Bạch Sơn  tỉnh Phúc Kiến tọa lạc trên đỉnh núi bị nghi ngờ là nơi huấn luyện hỏa lực cho nghĩa quân. Cho nên bị hai phe Quốc Cộng thay phiên nhau  dội bom.

       Nơi đây được trùng tu thành nơi chứa tài liệu y khoa và lịch sử tự nhiên, và bây giờ là Quốc gia lâm viên và trụ sở chính nghiên cứu  bảo tồn giống gấu Panda.

      Có nhiều truyền thuyết khác nhau nói về lịch sử Thiếu Lâm, đặc biệt là 300 năm trở lại đây . Tuy nhiên, nhiều truyền thuyết đáng  nghi ngờ ( hảy so sánh tin tức Thiên An Môn của báo chí Trung Quốc và tin tức của đài CNN ) từ những báo cáo chung chung được chứng thực là của chính quyền.

      Thực ra th́ những người có thẩm quyền đă loại Thiếu Lâm và những môn vơ thuật khác ngoài ṿng pháp luật, đă làm cho lịch sử Thiếu Lâm từ những xuất xứ  trên trở nên đáng nghi ngờ.

  Vơ công đương thời bắt nguồn từ sự thỏa thuận của chính quyền Trung Quốc sau Đệ nhị thế chiến cộng với nhu cầu quốc gia và lịch sử  truyền thống vơ thuật. Tuy nhiên, vơ công đương thời ở Trung Hoa không được thiết lập như là một nghệ thuật đánh đấm, chỉ phát triển  theo sau sự phổ thông của vơ thuật Kung Fu.

   

    Trích dịch  từ  " Shaolin Gung Fu Institute " năm 2.000.
                                                                                

                                                                   
  
                            
Nguồn GốcSáng Lập | Chương Tŕnh HL HLVSinh Hoạt     

                                       
    Liên Lạc | Bài ViếtNơi Khác | Trang Chính         

 
           Đoàn Vơ Thuật Cổ Truyền Việt Nam B́nh Định Sa Long Cương
                                  tại Austin, TX. Hoa Kỳ  (  1998  )